Hôm đó là sinh nhật chị dâu.
Nhà đông đủ, trẻ con chạy rộn sân, người lớn cười nói ồn ào. Tôi đưa con gái theo cho vui, nghĩ đơn giản chỉ ăn bữa cơm rồi về.
Giữa lúc đang thổi nến, điện thoại tôi rung liên tục.
Là chồng tôi.
Tôi nghe máy, chưa kịp nói gì thì anh đã hỏi dồn dập, giọng gấp gáp lạ thường:
“Em đang ở đâu?”
“Em ở nhà chị dâu, sinh nhật mà anh.”
Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây.
Rồi giọng anh gào lên, không kịp giữ bình tĩnh:
“Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức!
Bây giờ! Đừng hỏi gì hết!”
Tim tôi thót lại.
“Có chuyện gì vậy anh?”
“Nghe lời anh! Ra ngay! Lái xe về thẳng nhà, đừng dừng lại!”
Anh cúp máy.
Tôi đứng chết lặng vài giây. Mọi người xung quanh vẫn cười nói, chẳng ai biết có chuyện gì.
Tôi cố giữ bình tĩnh, bế con lên, nói qua loa:
“Con mệt, em xin phép về trước.”
Chị dâu còn trêu:
“Mới tới mà về sớm thế?”
Tôi cười gượng, tim đập thình thịch.
Lái xe ra khỏi sân, tôi vẫn còn hoang mang, tay run trên vô lăng. Con gái ngồi ghế sau hỏi:
“Mẹ ơi sao mẹ run vậy?”
“Không sao đâu con…”
Tôi vừa nói vừa nhìn gương chiếu hậu.
👉 Đúng 5 phút sau khi xe tôi rẽ khỏi con đường trước nhà chị dâu —
ẦM!!!!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên phía sau.
Tôi phanh gấp, tim như ngừng đập.
Khói đen bốc cao.
Tiếng la hét vang dậy cả khu dân cư.
Một bình gas trong bếp nhà chị dâu phát nổ, sập cả gian sau. Mảnh kính văng khắp nơi. Xe cộ đỗ trước sân bị sức ép làm móp méo.
Tôi ôm chặt vô lăng, toàn thân lạnh toát.
Nếu tôi còn ở đó…
Nếu con gái tôi còn chạy chơi trong sân…
Điện thoại lại rung.
Chồng tôi.
Tôi bật loa, giọng anh vỡ ra:
“Em ra khỏi đó chưa?!”
“Rồi… rồi anh ơi…”
Tôi khóc nấc.
Anh thở phào, giọng run run:
“Anh vừa nghe tin bên gas báo khu đó có rò rỉ từ sáng.
Anh gọi cho chị dâu thì không ai bắt máy…
Anh chỉ kịp gọi cho em.”
Tôi nhìn đám khói phía xa, nước mắt chảy không ngừng.
Con gái tôi ở ghế sau, ôm búp bê, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Tối hôm đó, tôi mới biết:
👉 Người lớn trong nhà bị thương nhẹ.
👉 Trẻ con trong sân may mắn chạy kịp.
Còn tôi…
Tôi ngồi trong xe rất lâu, tay vẫn run.
Chỉ 5 phút.
5 phút ấy đã ngăn con gái tôi đứng giữa đống kính vỡ.
5 phút ấy đã giữ con bé ở lại trên đời này.
Tôi chưa bao giờ trách chồng mình quát tháo, độc đoán nữa.
Vì có những lúc,
một câu quát tưởng như vô lý…
lại chính là bản năng cứu người của một người cha.
có tên nhân vật đọc chân thực nhưng vẫn cao trào
Dưới đây là phiên bản có tên nhân vật Việt Nam, kể chân thực – nhịp chậm ban đầu – cao trào dồn dập – kết ám ảnh, vẫn giữ mốc 5 phút định mệnh:
Sinh nhật chị dâu Hạnh năm đó, tôi đưa con gái là bé My sang chơi từ sớm.
Nhà đông đủ anh em họ hàng, trẻ con chạy vòng quanh sân, tiếng cười nói át cả tiếng nhạc. Tôi nghĩ đơn giản: ăn bữa cơm, chụp vài tấm hình rồi về.
Đúng lúc chị Hạnh vừa cắm nến lên bánh, điện thoại trong túi tôi rung liên hồi.
Là Tuấn — chồng tôi.
Tôi nghe máy, chưa kịp nói gì thì anh đã hỏi gấp, giọng lạ hẳn:
“Lan, em đang ở đâu?”
“Em ở nhà chị Hạnh. Sinh nhật mà anh.”
Đầu dây bên kia im bặt đúng vài giây.
Rồi giọng Tuấn vỡ ra, gắt và run:
“Nghe anh.
Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức.
Bây giờ!”
Tôi sững người.
“Tuấn, có chuyện gì vậy?”
“Đừng hỏi! Ra ngay! Lái xe về liền!
Nhanh!”
Anh cúp máy.
Tôi đứng chết trân giữa phòng khách. Mọi người vẫn cười nói, không ai để ý. Chỉ có tim tôi đập dồn như trống đánh.
Tôi bế My lên, cố giữ giọng bình thường:
“Con buồn ngủ rồi, em xin phép đưa bé về trước.”
Chị Hạnh còn cười:
“Mới tới đã về, để My chơi thêm chút nữa đi.”
Tôi lắc đầu, không giải thích.
Ra tới xe, tay tôi run đến mức tra chìa khóa mấy lần không trúng. My ngồi ghế sau hỏi:
“Mẹ ơi, sao mình về sớm vậy?”
“Về nhà thôi con.”
Tôi vừa nói vừa nhìn gương chiếu hậu, linh cảm bất an đè nặng.
Xe vừa rẽ khỏi con đường dẫn vào nhà chị Hạnh chưa đầy 5 phút —
👉 ẦM!!!
Một tiếng nổ rền vang như sét đánh.
Cả chiếc xe tôi chao đảo. Tôi phanh gấp, tim như ngừng đập.
Từ phía sau, khói đen bốc cao, kèm theo tiếng la hét hỗn loạn. Ánh lửa lóe lên giữa khu nhà.
Tôi ôm chặt vô lăng, toàn thân lạnh buốt.
Điện thoại rung lần nữa.
Tuấn.
“Lan! Em ra khỏi đó chưa?!”
“Rồi… rồi anh ơi…”
Giọng tôi vỡ ra, nước mắt trào xuống không kịp lau.
Anh thở phào, giọng nghẹn lại:
“Anh vừa nhận được cuộc gọi từ bên gas.
Họ báo đường ống khu nhà chị Hạnh bị rò rỉ từ sáng.
Anh gọi cho chị ấy không được…
Anh chỉ kịp gọi cho em.”
Tôi quay đầu nhìn về phía cột khói vẫn còn cuồn cuộn.
Nếu tôi chậm thêm vài phút…
Nếu My vẫn còn chạy chơi trong sân…
Tối hôm đó, tôi mới biết:
👉 Gian bếp nhà chị Hạnh sập hoàn toàn.
👉 Hai người lớn bị bỏng nhẹ.
👉 Đám trẻ con thoát ra đúng lúc.
Còn tôi, suốt đêm không ngủ được.
My nằm cạnh tôi, thở đều, bàn tay nhỏ nắm lấy tay tôi rất chặt.
Chỉ 5 phút.
5 phút ấy đã giữ con tôi ở lại với tôi.
5 phút ấy đã biến một bữa sinh nhật bình thường thành ký ức theo tôi suốt đời.
Từ hôm đó, mỗi lần Tuấn gọi gấp, tôi không bao giờ hỏi lý do trước nữa.
Bởi có những lúc,
một tiếng quát tưởng như vô cớ…
lại chính là bản năng cứu người của một người chồng,
một người cha.