Ngày ấy, nhà tôi có cô con gái lớn là Mai. Nó yêu một chàng trai người Thanh Hóa tên Tuấn. Nghe con báo sẽ đưa bạn trai về ra mắt, cả nhà tôi ai cũng háo hức, chỉ tiếc một điều là ông Hùng – chồng tôi – đang đi xuất khẩu lao động ở Nhật, chưa kịp về. Thế là việc tiếp đón chàng rể tương lai giao cả cho tôi và họ hàng.
Hôm Tuấn về, cả họ ngồi chật kín phòng khách. Ai cũng mong chờ xem chàng rể tương lai mang quà cáp thế nào. Nào ngờ, Tuấn chỉ lỉnh kỉnh xách theo đúng một thùng… 50 cái nem chua Thanh Hóa, gói toàn lá chuối xanh um, còn sợi buộc thì lỏng lẻo, vài cái bung cả ra.
Cả phòng khách im phăng phắc một lúc, rồi tiếng xì xào nổi lên:
“Trời ạ, ra mắt nhà vợ mà mang mỗi ít nem, kẹt xỉ thế này thì biết sau này con Mai có khổ không?” – bác cả tôi lắc đầu.
“Nem thì cũng ngon, nhưng mang thế này thì coi thường nhà gái quá.” – cô út bĩu môi.
Tôi ngồi đó, mặt nóng bừng vì ngượng. Mai nhìn sang bạn trai, đôi mắt lộ vẻ khó xử. Tuấn thì chỉ cười hiền, nói giọng chắc nịch:
“Con không có gì nhiều, chỉ mang chút đặc sản quê nhà. Cái chính là tấm lòng.”
Câu nói ấy khiến không khí càng thêm nặng nề. Từ hôm đó, cả họ nhà tôi gần như gắn cho Tuấn cái mác “tính toán, kẹt sỉ”.
Thời gian trôi, cuối cùng đám cưới cũng đến. Hôm ấy, ông Hùng nhà tôi mới vừa từ Nhật trở về, kịp ngồi vào ghế chủ hôn. Ai cũng bán tín bán nghi xem nhà trai sẽ chuẩn bị thế nào.
Quả nhiên, khi đoàn rể Tuấn từ Thanh Hóa kéo đến, cả sân nhà gái bỗng nhao nhao. Trước mắt chúng tôi là những mâm tráp đỏ thắm, to gấp đôi người khiêng. Khi mở ra, mọi người sững sờ:
Một mâm toàn nem chua Thanh Hóa, nhưng lần này được gói cầu kỳ, xếp thành hình trái tim lớn, lồng kính đỏ, nhìn vừa sang vừa đẹp.
Một mâm là tiền mặt xếp thành tháp, toàn tờ mới cứng.
Một mâm nữa, ông bố chú rể trịnh trọng trao cho ông Hùng: giấy tờ quyền sử dụng đất ngay mặt đường quốc lộ, cùng sổ tiết kiệm ngân hàng.
Không khí nổ tung. Người thì há hốc, kẻ thì thầm to nhỏ:
“Trời đất, tưởng cậu rể kẹt xỉ, ai ngờ có của ăn của để thế này!”
“Hóa ra hôm ra mắt chỉ là thử lòng, ai dè nhà người ta lo chu toàn hơn cả.”
Ông Hùng cầm giấy tờ, gương mặt rắn rỏi nhưng ánh mắt lấp lánh tự hào. Ông quay sang nói với cả họ:
“Người ta quý con mình thì không đong đếm bằng món quà ra mắt. Chỉ cần thật lòng, đến ngày trọng đại, tự khắc sẽ rõ.”
Bà con họ hàng ngồi dưới gật gù. Còn tôi thì thở phào, thầm nghĩ: thằng rể Thanh Hóa này đúng là khéo, vừa biết giữ sĩ diện cho vợ, vừa khiến cả họ nhà gái phải nhìn lại.
Từ đó, mỗi lần nhắc đến đám cưới Mai – Tuấn, ai cũng nhớ mãi chuyện ra mắt chỉ mang 50 cái nem, nhưng đến ngày cưới lại mang cả một gia tài khiến cả họ lác mắt.
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load