Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.
Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.
Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.
Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.
Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:
“Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”
Tôi sững lại.
Suốt một tháng không bén mảng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?
Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.
Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.
Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vắng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.
Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rành rọt.
“…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”
Tim tôi đập mạnh. Tôi đứng nép sau bức tường, nhìn vào trong phòng.
Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
Trên tay cô ấy là một xấp giấy.
Không phải giấy khám bệnh.
Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng.
Mẹ tôi yếu, tay run run, ánh mắt mệt mỏi và hoang mang. Bà nhìn vợ tôi như đang cố hiểu điều gì đó nhưng không còn đủ tỉnh táo.
Vợ tôi vẫn dịu giọng:
“Mẹ ký cho con đứng tên tạm thôi. Sau này khỏi bệnh, con trả lại.
Không ký thì… viện phí chắc tụi con không kham nổi nữa.”
Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa vào bằng cách nào.
Chỉ nhớ gương mặt vợ tôi tái đi khi nhìn thấy tôi đứng đó.
“Anh… sao anh về?”
Tôi bước tới, giật lấy xấp giấy.
“Em vào viện để chăm mẹ… hay để tranh thủ lúc anh không có mặt?”
Căn phòng lặng như tờ.
Mẹ tôi nhìn tôi, nước mắt lăn xuống má:
“Nó bảo ký để lo viện phí…”
Tôi quay sang vợ, giọng lạnh hẳn:
“Tiền viện phí là anh trả.
Nhà đất của mẹ — không phải phần việc của em.”
Vợ tôi lắp bắp, nhưng không còn câu nào tròn nghĩa.
Sáng hôm sau, tôi chuyển mẹ sang phòng khác.
Đổi người chăm sóc.
Và mang toàn bộ giấy tờ về.
Cuộc hôn nhân của tôi kết thúc không lâu sau đó.
Không phải vì nghèo khó.
Không phải vì vất vả.
Mà vì có những người chỉ chờ đúng lúc người khác yếu nhất…
để ra tay ngọt ngào nhất.
Và có những người chồng, nếu không quay lại sớm hơn một bước,
sẽ mất nhiều hơn cả một người mẹ.
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load