Mỗi sáng thức dậy đánh vật với đống chiến trường của nhà 3 thế hệ. Chén bát từ tối hôm qua chất ngổn ngang, sàn nhà đầy vụn bánh của mấy đứa nhỏ, khăn áo bố chồng, mẹ chồng, em chồng vứt mỗi người một góc. Tôi làm như một cái máy từ 5h sáng, vậy mà mẹ chồng vẫn đứng chống nạnh ngay cửa bếp, giọng gắt từ lúc gà chưa gáy:
Đấy, tôi nói rồi, con dâu nhà này lười như hủi! Có mỗi mấy cái bát mà dọn còn không xong!
Nói xong bà còn cố ý nói to hơn cho cả nhà nghe. Chẳng ai bênh vực. Mấy đứa em chồng thì lướt điện thoại, cười hô hố. Chồng tôi từ trong buồng bước ra, chỉ buông đúng một câu:
Ờ thì làm chưa xong còn gì.
Một câu mà tim tôi như có ai cầm bóp. Bao nhiêu ấm ức dồn lại, tôi lau vội mắt, cởi tạp dề, xách túi về ngoại một mạch nguyên một tuần, không thèm quay đầu lại.
1 tuần tôi biến mất – cả nhà chồng như ong vỡ tổ
Tưởng tôi đi rồi thì họ sung sướng, ai ngờ…
Chỉ đến buổi tối hôm đầu tiên, mẹ chồng đứng nhìn bếp nguội ngắt, bát đũa đầy chậu, phòng khách bừa như bị bão cuốn. Bà cằn nhằn:
Con dâu gì mà đi không nói một câu!
Chồng tôi nhăn nhó:
Mẹ nói người ta chứ ai?
Mẹ chồng lập tức bật lại:
Tao nói đúng thì tao mới nói!
Nhưng sáng hôm sau, bà mới hiểu “đúng” sai thế nào.
Không ai dậy nấu ăn, trẻ con khóc vì đói. Chồng tôi hấp tấp ra mua đồ ăn sáng, nhưng ăn xong ai rửa?
Không ai.
Chậu bát từ hôm trước thành ngọn núi.
Ngày thứ hai, bố chồng bắt đầu càu nhàu:
Nhà gì như bãi rác thế này? Con dâu nó đi đâu không về?
Chồng tôi chỉ im như tượng.
Đến ngày thứ ba, nhà chính thức loạn: trẻ đi học muộn, em chồng bị bếp dầu bắn trúng vì chưa bao giờ biết chiên cái trứng, mẹ chồng trượt chân vì sàn nhà vương nước tương đổ từ hôm trước.
Lúc đó, bà mới bắt đầu thốt lên câu mà đời này tôi nghĩ mình chẳng bao giờ nghe:
Giá mà nó về…
Ngày thứ năm, chồng tôi khăn gói sang nhà ngoại. Thấy tôi đang ung dung pha trà, anh gần như bật khóc:
Về đi em. Nhà tan hoang rồi.
Tôi ngồi im, nhấp trà:
Tan thì dọn, không phải trách nhiệm của tôi.
Anh cúi đầu:
Mẹ… cũng hiểu rồi.
Tôi cười nhạt:
Anh chỉ xin cho anh, chứ mẹ anh thì còn lâu.
Anh sững lại, không nói được gì.
Tối hôm đó mẹ chồng gọi cho tôi. Lạ hơn, bà nói năng nhỏ nhẹ:
Con… về đi. Mẹ… cũng sai.
Tôi hơi khựng lại – lần đầu trong đời bà nhận sai.
Nhưng đến tối hôm sau, tôi mới biết lý do thực sự.
Hàng xóm bên cạnh sang chơi, thấy cảnh nhà chồng tôi bừa bộn như bãi phế liệu, nói một câu “thủng tim”:
Thảo nào, có con dâu mà đối xử như người ở, nó bỏ đi cũng đúng.
Câu nói lan một vòng, cả xóm bu vào bàn tán:
Nhà làm khổ con dâu thì ráng chịu.
Bà ấy trước giờ chửi con dâu như mất dạy…
Mặt mẹ chồng mất hết nước, danh tiếng đổ xuống sông. Bà mới cuống cuồng gọi tôi về… không phải vì thương tôi mà vì sợ mang tiếng.
Tối đó tôi về, đứng giữa phòng khách, nhìn tất cả đang lúng túng. Mẹ chồng tưởng tôi sẽ xắn tay áo dọn ngay, nhưng tôi bỏ túi đồ xuống, nói từng chữ:
Con về, nhưng từ hôm nay, mỗi người tự làm phần của mình. Con không làm osin cho bất kỳ ai nữa.
Cả nhà im re.
Chồng tôi đứng lên đầu tiên:
Em nói đúng. Em chịu đủ rồi.
Mẹ chồng nín lặng, nhưng cuối cùng cũng phải gật đầu.
Từ hôm đó:
Em chồng tự rửa bát.
Chồng tôi thay phiên cùng tôi nấu ăn.
Mẹ chồng không còn câu “lười như hủi”.
Và mỗi khi tôi đi ra ngoài, chồng tôi chỉ nói một câu:
Ở nhà ba người lớn sợ vợ mày bỏ đi tiếp.
Tôi nghe mà hả hê không tả nổi.
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load