Vợ chồng tôi lấy nhau đã hơn 5 năm, từ lúc cưới về đã ở chung với bố mẹ chồng và em gái chồng trong một căn nhà 4 tầng giữa phố.
Ban đầu, tôi nghĩ: “Ở cùng thì tiện, sau này có con ông bà đỡ đần.”
Nhưng thực tế… chỉ có tôi đỡ đần cả nhà.
Sáng lo cơm nước, trưa tranh thủ đi chợ về nấu cho đủ 6 người ăn.
Chiều vừa dọn xong bếp đã bị em chồng nhăn mặt chê “rau xào hăng”, tối đến mẹ chồng lại săm soi:
“Cái áo này mua mấy trăm? Tiền đâu ra mà hoang phí?”
Chồng thì đi làm cả ngày, tối về lại cắm đầu vào điện thoại, chẳng đoái hoài.
Tôi chịu đựng vì nghĩ sống vì gia đình, cho đến một hôm — bố mẹ chồng gọi cả hai vợ chồng xuống phòng khách.
“Bố mẹ mua cho hai đứa một căn nhà rồi. Ở xa trung tâm một chút nhưng có sổ đỏ đàng hoàng, đứng tên hai đứa luôn.”
Tôi choáng váng xúc động, nước mắt chực trào.
Chồng tôi ôm lấy tôi còn bảo: “Thấy chưa, chịu khó bao năm đâu có uổng!”
Sáng hôm sau, tôi còn dậy sớm nấu mâm cơm cúng tạ trời đất, cảm ơn tổ tiên.
Chồng lái xe đưa tôi đi “nhận nhà mới” — một khu dân cư đang xây dở, cách trung tâm 15km.
Dù hơi xa, tôi vẫn vui như mở cờ trong bụng.
Nhưng khi đến nơi, vừa mở cánh cửa căn nhà ra… tôi tái mét cả mặt.
Bên trong không hề trống.
Có một chiếc bàn học nhỏ, vài vali lộn xộn, giường tầng gắn tạm vào tường, một ít quần áo nữ treo trên mắc.
Và… trên bàn trang điểm là lọ nước hoa tôi từng thấy trong phòng em chồng.
Tôi lảo đảo bước vào, mở tủ ra — đầy ắp đồ đạc của em gái chồng.
Chồng tôi nhìn quanh, lắp bắp:
“Ơ… chắc là… bố mẹ định cho nó ở tạm thời…”
Tôi chết lặng.
Cái “nhà riêng” mà tôi mong chờ suốt bao năm hóa ra là căn nhà để “chia tải” cho gia đình chồng, và vợ chồng tôi chỉ được chuyển sang làm hàng xóm với em chồng mà thôi.
Tối đó, tôi nghe mẹ chồng gọi điện sang:
“Ở bên đó mà sống cho đàng hoàng. Con Dung (em chồng tôi) nó hiền, dễ sống lắm. Mà nhà đó mẹ đứng tên đấy, nhớ chưa?”
Tôi cười như mếu.
Đến cả cái quyền chọn chỗ phơi đồ tôi còn không có, chứ nói gì đến quyền quyết định cuộc đời mình.
Nhưng tôi đã không gục.
Tôi lặng lẽ xin việc làm thêm, dành dụm từng đồng. 2 năm sau, tôi âm thầm mua một căn nhà nhỏ đứng tên mình.
Và đúng hôm sinh nhật mẹ chồng, tôi gửi chiếc phong bì mỏng dính, kèm theo tờ giấy:
“Cảm ơn vì đã cho con một bài học lớn:
Tự do không bao giờ là quà tặng, nó là thứ phải giành lấy.
Con xin phép không về ăn cơm tối nay, vì còn bận dọn về nhà… thật sự của mình.”
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load