×
×

Tôi tái h;/ôn lần thứ 3 vào năm 37 tuổi, ngày chuyển dạ sinh con quá gấp không còn lựa chọn nào khác nên phải vào viện của chồng cũ sinh nở

Tôi 37 tuổi, vừa tái hôn lần thứ ba.

Người ta hay nói sau hai lần đổ vỡ thì đàn bà phải biết sợ. Tôi cũng sợ chứ. Nhưng đời không cho tôi quyền đứng yên. Tôi cần một mái nhà ổn định, cần một người cùng tôi đi tiếp quãng đường còn lại.

Ngày tôi chuyển dạ, mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Đau quặn từng cơn, nước ối vỡ ngay trên xe. Chồng tôi cuống cuồng lái thẳng vào bệnh viện gần nhất. Đến khi xe dừng lại trước cổng, tôi mới chết lặng nhận ra:

👉 Đó là bệnh viện của chồng cũ tôi.

Tôi chưa kịp phản ứng thì đã được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu.

“Thai yếu, phải mổ gấp!”

Mọi thủ tục diễn ra như một cơn lốc. Tôi nằm trên bàn mổ, ánh đèn trắng lóa. Tim đập dồn dập vì đau, vì sợ… và vì một linh cảm rất lạ.

Rồi giọng bác sĩ vang lên phía sau tấm rèm:

“Bệnh nhân chuẩn bị nhé.”

Giọng nói ấy…

Tôi đông cứng.

Dù đã mười năm không gặp, dù cố quên đến thế nào… tôi vẫn nhận ra ngay.

👉 Là chồng cũ tôi.

Tôi chưa kịp nói gì thì thuốc mê đã lan ra, ý thức dần mờ đi. Trước khi nhắm mắt, tôi chỉ kịp thấy đôi mắt anh ta nhìn tôi — sững sờ, bối rối… rồi lạnh đi.

Ca mổ diễn ra trong im lặng nặng nề.

Không ai trong phòng dám nói nhiều hơn mức cần thiết.

Cho đến khi…

Tiếng khóc trẻ con vang lên.

“Em bé ra rồi!”

Y tá bế đứa trẻ lên, lau nhanh máu và chất nhầy.
Rồi cô ấy khựng lại.

Cả phòng sinh bỗng im phăng phắc.

Y tá nhìn đứa bé, rồi nhìn tôi, rồi quay sang bác sĩ đang đứng chết trân bên bàn mổ.

Cô ấy run giọng thốt lên:

“Bác sĩ… đứa bé này…”

Cổ họng tôi nghẹn lại, tim đập loạn xạ.

“…có vết bớt hình trăng khuyết ngay sau tai.
Giống hệt… giống hệt như đứa con đầu lòng của anh năm xưa…”

Không khí như đông cứng.

Chồng cũ tôi đánh rơi chiếc kẹp phẫu thuật.

Anh ta nhìn đứa bé rất lâu, lâu đến mức y tá phải gọi khẽ:

“Bác sĩ?”

Giọng anh ta khàn đi:

“…Đưa tôi xem.”

Anh cúi xuống.
Và tôi thấy tay anh run lên.

Mười năm trước, tôi từng mang thai với anh.
Nhưng cái thai ấy… chưa từng chào đời — ít nhất là trong hồ sơ bệnh án.

Tôi mở mắt, nước mắt trào ra, giọng yếu ớt nhưng đủ để cả phòng nghe thấy:

“Anh nhận ra rồi phải không?”

Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.

Tôi nói tiếp, từng chữ như dao cắt:

“Ngày đó anh ký giấy nói tôi sảy thai…
Nhưng thực ra là anh đã đánh tráo đứa bé vì sợ ảnh hưởng sự nghiệp.”

Cả phòng sinh chết lặng.

Y tá che miệng.
Bác sĩ phụ tá sững sờ.

Tôi thở dốc:

“Đứa trẻ đó… đã chết vì bệnh tim khi mới 2 tuổi.
Còn đứa bé hôm nay…”

Tôi nhìn con mình, nước mắt rơi xuống gối:

“…là cái giá anh phải đối diện.”

Chồng cũ tôi lùi lại một bước, mặt trắng bệch.

Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, rất rõ, rất sống.

Giữa ánh đèn lạnh lẽo của phòng mổ,
có một người đàn ông cuối cùng cũng hiểu ra:

👉 Có những sự thật, dù chôn sâu bao nhiêu năm…
cũng sẽ trồi lên đúng lúc đau nhất.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News