×
×

Tôi từng nghĩ 5 triệu mỗi tháng là cách báo hiếu bình thường gửi cho ông bà, cho đến ngày nhờ bố mẹ một việc nhỏ thôi mà họ lạnh lùng từ chối

Tôi từng nghĩ 5 triệu mỗi tháng là cách báo hiếu bình thường, cho đến ngày nhờ bố mẹ một việc nhỏ thôi mà họ lạnh lùng từ chối. Tổn thương dồn lại, tôi quyết định cắt khoản tiền ấy và nói dối rằng mình đang khó khăn. Một năm sau trở về, tôi không ngờ cảnh tượng trước mắt lại khiến tim mình thắt lại—mọi thứ hoàn toàn khác, và lý do thật sự phía sau khiến tôi chết lặng…Tôi từng tin rằng mỗi tháng gửi về cho bố mẹ 5 triệu là điều bình thường, thậm chí là một cách làm tròn bổn phận. Với mức lương hơn 20 triệu, số tiền ấy không phải quá lớn. Tôi nghĩ bố mẹ sẽ vui, sẽ thấy tôi trưởng thành, sẽ cần gì cũng nói với tôi. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là do tôi tự tưởng.

Hôm đó, công ty yêu cầu tôi chuẩn bị gấp giấy khai sinh bản gốc để hoàn thiện hồ sơ thăng chức. Vì đang ở xa, tôi gọi điện nhờ bố mẹ tìm hộ trong tủ tài liệu. Nhưng khi nghe tôi mở lời, giọng bố không chút do dự:

— Bố mẹ bận. Con tự mà về mà lấy.

Tôi sững người. Đó chỉ là một việc nhỏ, đúng hơn là một việc… vô cùng nhỏ. Tôi bảo rằng hạn nộp gấp, rằng tôi không thể xin nghỉ ngay được. Nhưng bố chỉ nói:

— Nhà con chứ nhà ai. Không thích phiền.

Tôi đứng chết lặng với chiếc điện thoại trên tay.

Tối đó tôi tiếp tục gọi lại, hy vọng mẹ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng mẹ cũng từ chối, còn bảo: “Bố con bảo rồi, đừng làm phiền.” Chỉ ba chữ làm phiền, như có ai gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi.

Tôi không nói thêm. Bao năm cố gắng, bao nhiêu tự hào lẫn thương yêu đều bị mấy câu nói nhạt như nước lã ấy cuốn sạch. Tôi thật sự bị tổn thương.

Tôi quyết định cắt khoản báo hiếu 5 triệu mỗi tháng. Không giận dỗi, không ầm ĩ. Chỉ đơn giản là… rút lại sự nhiệt tình của mình. Tôi còn nói dối rằng công ty giảm biên chế, thu nhập giảm, mong bố mẹ thông cảm.

Bố mẹ chỉ đáp một câu: “Ừ, tùy con.”

Buổi tối hôm đó, tôi ngồi trong căn phòng trọ yên ắng, nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu bố mẹ. Hai người sống thế nào? Cần gì? Vui buồn gì? Tôi không biết. Mỗi tháng chỉ chuyển khoản rồi nghĩ thế là đủ.

Tôi ném mình vào công việc, sống như robot. Một năm trôi qua nhanh đến mức đáng sợ.

Rồi đợt Tết năm đó, tôi quyết định về nhà, chỉ định ở vài ngày. Nhưng khi bước qua cổng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng sững như có người tát mạnh vào ngực.

Mọi thứ hoàn toàn khác. Hoàn toàn không giống ngôi nhà quen thuộc của tôi.

Và rồi, khi lý do thật sự được nói ra… tôi chỉ biết đứng chết lặng, tim như bị bóp nghẹt…. Quý độc giả xem thêm tại bình luận

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News