Tôi biết, kể chuyện gia đình chẳng khác gì “vạch áo cho người xem lưng”, nhưng thực sự tôi đang rất ấm ức. Tôi về làm dâu nhà Dũng tính đến nay là 21 năm. Chồng đi làm xa, tất cả việc nhà chủ yếu là tôi gánh vác.
Bố chồng ngoài 80 tuổi, còn nhanh nhẹn. Nhưng mẹ chồng tôi bị tai biến gần chục năm nay, mọi sinh hoạt đều do tôi hỗ trợ. Dũng chỉ có hai chị gái, nên về vai vế chồng tôi là út nhưng lại là con trai trưởng.
Chị cả ở gần, thi thoảng rẽ qua nhưng chỉ ngồi chơi nói chuyện. Chị hai lấy chồng xa, cả năm về thăm bố mẹ vài lần. Tôi vừa nuôi con, lo cho chồng, vừa chăm bố mẹ chồng còn hơn con gái.
Vậy nhưng khi bố chồng tổ chức họp gia đình, chia nhà, chia đất, không một ai nói với tôi. Tôi tủi thân vì thấy không được tôn trọng. Tôi hy sinh mọi thứ cho nhà chồng, nhưng động đến tài sản thì họ chỉ để phần cho con ruột.
Rõ ràng tôi bị cho ra rìa, thế nhưng buồn cười là đi đâu bố chồng cũng rêu rao: “Tôi chia phần lớn cho nhà thằng Dũng”. Nghe qua ai chẳng nghĩ tôi có phước hưởng lộc nhà chồng, thực tế chỉ mình con trai ông hưởng.
Điều này khiến tôi vô cùng tức giận. Nói chuyện với bố chồng thì ông bảo ở đây nhà nào cũng thế, cho con đẻ đỡ phức tạp nhất. Có nghĩa là trong mắt ông, tôi là thành phần phức tạp? Xung quanh thế nào tôi không biết nhưng tính ra làm dâu thơm thảo được như tôi chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Làm gì có nhà nào con dâu hầu hạ cơm nước, tắm rửa lau người cho mẹ chồng gần chục năm nay, trong khi vẫn đảm đang lo lắng trong ngoài, một nách hai con, chồng đi công tác suốt?
Đừng ai trách tôi nâng cao quan điểm khi bị gạt khỏi danh sách con cái trong nhà. Nói thật tôi cảm thấy ê chề như bị phản bội. Tôi không tham. Xưa giờ tôi chưa hề tính toán, trông mong vào tiền của, đất đai nhà chồng.
Nhưng nhìn thấy sự hy sinh của mình không được coi trọng, tôi rất tủi thân. Tệ nhất là hóa ra cả nhà họ có một nhóm riêng, bàn bạc việc này cả năm trời mà tôi không hay biết.
Tôi ấm ức nói với chồng mong được chia sẻ thì chồng nói đúng một câu: “Tài sản của bố mẹ, cho ai thì mình chịu. Quyền của ông bà, con dâu không được phép đòi”. Lòng tôi đau nhói, cả đêm không ngủ được. Rõ ràng không ai coi tôi ra gì, đi giúp việc còn có lương, chứ như tôi hoàn toàn tay trắng.
Càng nghĩ càng thấy không đành lòng, tôi yêu cầu chồng cho tên tôi vào sổ đỏ cùng với anh. Một khi đã không tôn trọng nhau thì tôi cũng muốn sòng phẳng, không nhẫn nhịn nữa.
Chưa kể mặc dù đất là của bố mẹ cho anh nhưng ngôi nhà ba tầng này tôi cũng góp công, góp của. Tôi cứng rắn nói, nếu chồng không tán thành thì ly hôn, sau này công kia việc nọ, đau ốm tự đi thuê người.
Không ngờ chồng tôi lập tức đồng ý, bảo tôi viết đơn đi anh ký. Anh ta mắng tôi tham lam, thèm tiền đến ngu người, con dâu mà đòi tài sản thì pháp luật không bênh, người đời chê chửi. Mắng tôi xong, anh ta thản nhiên biến đi làm xa.
Cho đến giờ tôi vẫn chưa dám viết đơn, tôi sợ chồng làm thật. Tính ra ly hôn lúc này tôi thực sự không còn gì trong tay. Mọi cố gắng, nỗ lực của tôi đều mất hết. Tôi 47 tuổi rồi, không còn trẻ để bắt đầu lại được nữa.
Còn chồng tôi bỏ vợ thì thừa sức lấy được người khác, trẻ đẹp hơn tôi. Nhà cửa lúc đó rơi vào tay người ta, con cái tôi chịu thiệt. Tôi cũng định bụng nuốt ấm ức vào trong để giữ cho gia đình hòa thuận nhưng từ ngày hôm đó, tình cảm vợ chồng đã sứt mẻ.
Lòng tôi giống như bị hòn đá chặn ngang, lúc nào cũng ấm ức, không còn vui vẻ được nữa. Trong lúc làm việc nhà, nấu nướng, dọn dẹp, lau người, tắm rửa cho mẹ chồng, tôi luôn bị ám ảnh bởi suy nghĩ: “Tại sao tôi phải làm những điều này? Nếu họ đã gạt tôi đi như người lạ thì sao được quyền đòi tôi báo hiếu?”.
Tôi chỉ là người phụ nữ bình thường, không phải thánh nhân. Cứ tiếp tục mãi cuộc sống thế này, tôi sợ tâm lý mình ngày càng tệ. Nhưng bỏ chồng thì liệu có tốt hơn không?
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load