×
×

Anh Xe Ôm Đi Phỏng Vấn Vị Trí Vệ Sĩ, Nữ Tỷ Phú Hỏi Đúng Một Câu: “Nếu Chồng Tôi Và Nh//ân T//ình Của Anh Ta Cùng Bị B//ắt C//óc, Anh Sẽ C//ứu Ai?”, Câu Trả Lời Của Anh Khiến Cả Phòng Ch//ấn Độ//ng

Anh Xe Ôm Đi Phỏng Vấn Vị Trí Vệ Sĩ, Nữ Tỷ Phú Hỏi Đúng Một Câu: “Nếu Chồng Tôi Và Nh//ân T//ình Của Anh Ta Cùng Bị B//ắt C//óc, Anh Sẽ C//ứu Ai?”, Câu Trả Lời Của Anh Khiến Cả Phòng Ch//ấn Độ//ng

Anh tên Nguyễn Hoàng Phúc, ba mươi chín tuổi, làm xe ôm đã gần chín năm.

Mỗi ngày của Phúc bắt đầu từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, anh đã đẩy chiếc xe cũ ra khỏi phòng trọ, lau vội yên xe rồi ngồi chờ cuốc đầu tiên. Cuộc sống của anh đơn giản đến mức nếu thiếu đi tiếng động cơ quen thuộc, anh sẽ thấy mình trống rỗng.

Ít ai biết rằng, trước khi làm xe ôm, Phúc từng là lính nghĩa vụ. Anh quen với kỷ luật, quen với việc đứng gác suốt đêm không chợp mắt. Nhưng sau khi xuất ngũ, một tai nạn lao động khiến vai phải của anh không còn đủ sức theo nghề cũ. Công việc mất dần, gia đình tan vỡ, vợ anh bế con rời đi không một lời oán trách.

Phúc không trách ai.
Anh chỉ trách mình chưa đủ mạnh.

Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp. Nhưng anh cũng biết, có những công việc không chọn người giỏi nhất, mà chọn người đúng nhất.

Phòng phỏng vấn rộng, ánh đèn trắng lạnh, không khí nghiêm trang.

Phúc ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai bàn tay đặt gọn trên đùi. Áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, đôi giày đã sờn mũi nhưng được đánh kỹ. Anh không có gì để che giấu.

Đối diện anh là một nhóm người ăn mặc chỉnh tề: luật sư, trợ lý, trưởng bộ phận an ninh.

Ở vị trí trung tâm là nữ tỷ phú trẻ tuổiTrần Gia Hân.

Ba mươi ba tuổi.
Người sáng lập và điều hành một tập đoàn lớn.
Gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến mức khiến người đối diện phải dè chừng.

Gia Hân không cầm hồ sơ. Cô nhìn Phúc trực tiếp, như muốn đọc con người anh hơn là những dòng chữ vô tri.

“Anh Phúc.” – cô lên tiếng – “Anh biết vì sao anh có mặt ở đây không?”

Phúc đáp ngắn gọn:

“Vì tôi không giống những ứng viên còn lại.”

Một vài người trong phòng ngẩng lên.

Gia Hân nhướng mày:

“Khác ở chỗ nào?”

“Những người khác cố chứng minh họ xứng đáng.”
“Tôi chỉ muốn chứng minh tôi không nói dối.”

Không khí khẽ chùng xuống.

Gia Hân tựa lưng vào ghế.

“Anh không có chứng chỉ vệ sĩ. Không từng bảo vệ yếu nhân. Lý lịch thì… khá bình thường.”

“Dạ.”

“Vậy anh nghĩ mình bảo vệ tôi bằng cái gì?”

Phúc nhìn thẳng vào cô:

“Bằng nguyên tắc.”

Trưởng bộ phận an ninh cau mày. Luật sư khẽ trao đổi ánh mắt.

Gia Hân im lặng vài giây, rồi nói:

“Nguyên tắc là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi gặp nguy hiểm.”

Phúc lắc đầu:

“Không, thưa cô. Người ta chỉ vứt bỏ nguyên tắc khi chưa từng trả giá vì nó.”

Căn phòng yên lặng hẳn.

Gia Hân đứng dậy, bước chậm vài bước, rồi quay lại nhìn anh.

“Vậy tôi hỏi anh một câu.”

Cô dừng lại, giọng trầm xuống, từng chữ rõ ràng:

“Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt cóc, bị đe dọa đến tính mạng… anh sẽ cứu ai?”

Câu hỏi như một nhát dao cắt thẳng vào không khí.

Một trợ lý khựng lại.
Luật sư đặt bút xuống bàn.
Trưởng bộ phận an ninh nghiêng người, chăm chú nhìn Phúc.

Phúc cúi đầu.

Không phải vì sợ.
Mà vì anh nghĩ thật.

Mười giây.
Hai mươi giây.

Anh ngẩng lên.

Giọng bình tĩnh đến lạ:

“Thưa cô… tôi không cứu ai trong hai người đó.”

Cả phòng xôn xao.

“Anh có hiểu mình vừa nói gì không?”
“Đó là chồng cô ấy!”

Gia Hân giơ tay ra hiệu im lặng.

“Giải thích.”

Phúc hít sâu.

“Nếu tôi là vệ sĩ của cô, nhiệm vụ duy nhất của tôi là đảm bảo an toàn cho cô. Không phải cho chồng cô. Càng không phải cho nhân tình của anh ta.”

Một luật sư phản bác:

“Nhưng họ có liên quan trực tiếp đến thân chủ của anh.”

Phúc nhìn người đó, chậm rãi nói:

“Liên quan không đồng nghĩa với trách nhiệm.”

Anh tiếp tục, giọng chắc nịch:

“Nếu cả hai người đó cùng bị bắt, nghĩa là họ đã tự đặt mình vào nguy hiểm. Việc của tôi là đưa thân chủ rời khỏi vùng rủi ro nhanh nhất, chứ không phải chọn xem ai xứng đáng được cứu hơn.”

Không khí trong phòng đặc quánh.

Gia Hân nhìn anh rất lâu.

“Anh không sợ tôi cho rằng anh vô tình, thậm chí tàn nhẫn sao?”

Phúc đáp ngay:

“Tôi sợ nhất là một vệ sĩ do dự vì cảm xúc, rồi để thân chủ trả giá.”

Gia Hân bước lại gần anh.

“Rất nhiều người sẽ trả lời ‘tôi cứu cô’, chỉ để làm tôi hài lòng.”

Phúc gật đầu:

“Và chính những người đó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm thật sự.”

Căn phòng im phăng phắc.

Gia Hân quay lại chỗ ngồi.

“Buổi phỏng vấn kết thúc.”

Phúc đứng dậy, cúi đầu.

Anh không thất vọng.
Vì anh đã không phản bội chính mình.

Ba ngày sau, khi Phúc đang chờ khách dưới trời nắng gắt, một chiếc xe sang dừng lại.

Trợ lý của Gia Hân bước xuống.

“Anh Phúc, cô Gia Hân mời anh đến nhận việc.”

Phúc sững người.

“Tại sao?”

Người trợ lý mỉm cười:

“Vì cô ấy nói… anh là người duy nhất không cố gắng đóng vai người tốt.”

Sau này, Phúc mới biết.

Câu hỏi hôm đó không phải giả định.

Cuộc hôn nhân của Gia Hân đã đổ vỡ từ lâu. Người đàn ông cô cưới phản bội cô ngay khi quyền lực của cô vừa hình thành. Trong một sự cố trước đó, những vệ sĩ cũ đã do dự, cố “cân nhắc mối quan hệ”, khiến cô suýt phải trả giá bằng cả sự nghiệp.

Gia Hân không cần người trung thành với gia đình cô.
Cô cần người trung thành với nguyên tắc.

Phúc trở thành vệ sĩ riêng.

Không hào nhoáng. Không lên báo.
Chỉ lặng lẽ đứng sau một nữ tỷ phú trẻ, người đã hiểu rất sớm rằng thứ nguy hiểm nhất không phải kẻ thù, mà là sự do dự.

Một lần, Gia Hân hỏi anh:

“Nếu hôm đó tôi không chọn anh thì sao?”

Phúc cười nhẹ:

“Thì tôi vẫn chạy xe ôm. Nhưng tôi không xấu hổ khi nhìn thẳng vào gương.”

Gia Hân im lặng rất lâu.

Rồi cô nói:

“Chính câu trả lời đó… đã cứu tôi.”

Có những câu hỏi không cần câu trả lời khôn khéo.
Chỉ cần câu trả lời đúng.
Và đôi khi, một câu trả lời thật…
đủ làm chấn động cả một căn phòng –
và thay đổi cả cuộc đời một con người.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News