×
×

Tiếng giày cao gót của tôi nện xuống nền gạch nghe chát chúa. Tôi đi thẳng vào sảnh tiệc, xuyên qua những ánh nhìn ngỡ ngàng của quan khách

Ba năm trước, tôi rời khỏi Hà Nội với đôi bàn tay trắng và một trái tim vụn vỡ, chuyển vào Đà Lạt để trốn chạy thực tại. Ngày đó, Hùng – chồng tôi – và Thúy – cô nhân tình bé nhỏ – đã không ngần ngại công khai mối quan hệ ngay khi tờ đơn ly hôn còn chưa ráo mực.

Nghe tin họ làm đám cưới ở một nhà hàng sang trọng ven hồ, tôi không kìm được lòng tham độc hại của chính mình: Tôi muốn tận mắt thấy họ hạnh phúc đến mức nào trên nỗi đau của tôi. Tôi bắt xe về, đứng nép sau hàng thông già đối diện cổng nhà hàng, đội chiếc mũ sụp che nửa khuôn mặt.

Bữa tiệc của những nụ cười giả tạo

Hùng trông phong độ trong bộ suit xanh navy, còn Thúy rạng rỡ với chiếc váy cưới đuôi cá đắt tiền. Họ cười, họ cụng ly, họ nhận lời chúc tụng từ những người mà trước đây tôi vẫn gọi là “bạn thân”.

Tôi định quay lưng đi, tự nhủ rằng mình đã đủ đau rồi, thì một nhóm khách mời bước ra sảnh ngoài để hút thuốc. Trong đó có bà Lan – một người họ hàng xa phía nhà Hùng, nổi tiếng là người sắc sảo nhưng “khẩu xà tâm phật”.

Một người khách khác trầm trồ: “Công nhận chú Hùng khéo chọn, cô vợ mới này vừa trẻ vừa khéo, chả bù cho cô vợ trước, suốt ngày mặt nặng mày nhẹ, hèn gì mà chồng không bỏ.”

Bà Lan rít một hơi thuốc dài, phả khói vào không trung rồi cười khẩy một tiếng lạnh lùng:

“Trẻ thì có trẻ, nhưng cái loại ‘xây hạnh phúc trên xác người khác’ thì bền thế nào được? Các bà cứ khen, chứ tôi nhìn cái vòng cổ con Thúy đang đeo mà thấy nực cười. Đó chẳng phải là kỷ vật bà nội Hùng để lại cho đứa cháu dâu chính thất sao? Đồ cướp được thì vẫn là đồ đi mượn thôi.”

Cơn thịnh nộ kịch tính

Lời nói của bà Lan như một nhát dao rạch toang lớp màng bọc kiên nhẫn cuối cùng trong tôi. Tôi không quan tâm đến việc mình bị chê bai, nhưng việc Hùng đem kỷ vật duy nhất của bà nội – người duy nhất thương tôi ở nhà đó – trao cho kẻ đã phá nát gia đình mình là một sự sỉ nhục không thể dung thứ.

Không suy nghĩ, tôi bước ra khỏi bóng tối.

Tiếng giày cao gót của tôi nện xuống nền gạch nghe chát chúa. Tôi đi thẳng vào sảnh tiệc, xuyên qua những ánh nhìn ngỡ ngàng của quan khách. Hùng tái mặt, đánh rơi cả ly rượu vang trên tay khi thấy tôi xuất hiện như một bóng ma.

“Hương? Sao cô…?”

Tôi không để anh ta kịp dứt lời. Tôi nhìn thẳng vào Thúy, người đang run rẩy nép sau lưng chồng cũ của tôi, rồi nhìn vào sợi dây chuyền ngọc trai lấp lánh trên cổ cô ta.

“Cô Thúy này,” tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ nhưng chứa đựng sức nặng của ngàn tấn thép. “Cái vòng đó bà nội trao cho tôi vì bà tin vào nhân quả. Cô có thể cướp chồng, cướp nhà, nhưng nếu cô đeo một thứ đại diện cho gia phong và đức hạnh lên cổ mình… thì tôi e là cái cổ cô không chịu nổi sức nặng của nó đâu.”

Thúy lắp bắp, định thanh minh thì tôi tiến thêm một bước, sát tận mặt: “Hôm nay tôi đến đây không phải để đòi lại chồng. Tôi đến để bố thí cho cô những thứ rác rưởi mà tôi đã vứt bỏ. Nhưng cái vòng đó, cô không có tư cách chạm vào.”

Cả hội trường lặng phắt. Tôi quay sang Hùng, nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ: “Chúc mừng anh, Hùng ạ. Anh đã cưới được một người phụ nữ sẵn sàng đeo trang sức của người thua cuộc để làm đẹp cho mình. Thật là một cặp bài trùng xứng lứa!”


Tôi quay lưng đi thẳng, không một lần nhìn lại. Sau lưng tôi, tiếng xì xào bắt đầu bùng nổ như ong vỡ tổ. Tôi nghe thấy tiếng Thúy bật khóc nức nở và tiếng quát tháo của Hùng với bảo vệ.

Bước ra khỏi cổng nhà hàng, gió Đà Lạt thổi vào mặt lạnh buốt nhưng lòng tôi lại nhẹ bẫng. Cơn thịnh nộ ấy không phải để giành lại những gì đã mất, mà là để khẳng định rằng: Tôi không còn là nạn nhân của họ nữa.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News