MỖI NGÀY CÔ GIÁO NHỔ MỘT SỢI TÓC CỦA CON TÔI
Tôi vẫn nhớ rõ từng câu nói của con bé mỗi chiều đi học về.
“Mẹ ơi, hôm nay cô lại nhổ tóc con… Con không biết để làm gì.”
Ban đầu tôi chỉ bật cười. Tôi nghĩ chắc cô giáo thấy con có tóc sâu, tóc xoăn nên tiện tay nhổ giúp. Mấy chuyện nhỏ nhặt ấy, ai mà chẳng từng làm?
Nhưng đến ngày thứ mười, rồi thứ mười lăm… rồi tròn một tháng. Ngày nào con tôi cũng nói câu y hệt. Vẻ mặt con vừa ngơ ngác vừa sợ sợ, khiến lòng tôi bắt đầu cồn cào. Không lẽ… có chuyện gì bất thường?
Hôm ấy, tôi đưa con đến lớp như mọi ngày, nhưng thay vì quay về, tôi nhẹ nhàng đứng nép cạnh khung cửa sổ, len lén nhìn vào. Trái tim tôi muốn rớt xuống đất.
Cô giáo—người mà tôi luôn tin tưởng—đang ôm con tôi vào lòng. Không phải ôm kiểu động viên trẻ con vẫn gặp. Mà là một cái ôm… run rẩy, nghẹn ngào. Cô vuốt mái tóc con bé, đặt lên trán nó một nụ hôn khe khẽ, rồi lấy từ túi áo ra một hộp sữa nhỏ, mở nắp, ân cần đưa cho con tôi uống.
Tôi chết lặng.
Tại sao cô ấy lại chăm sóc con tôi như… con ruột?
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy cô đưa tay lên, nhẹ nhàng tách một lọn tóc trên đầu con gái tôi… và nhổ.
Tôi không kiềm chế được nữa. Tôi đẩy cửa bước vào.
“CÔ ĐANG LÀM GÌ VỚI CON TÔI ĐẤY?” – giọng tôi run lên vì tức giận lẫn hoang mang.
Cô giáo giật mình. Hộp sữa rơi xuống đất “cạch” một tiếng. Mặt cô trắng bệch như vừa bị bóc trần bí mật lớn nhất đời mình.
“Tôi… tôi có thể giải thích…” – cô lùi lại, tay vẫn run rẩy.
“Tại sao ngày nào cô cũng nhổ tóc của con tôi? Cô lấy nó để làm gì?” – tôi gằn từng chữ.
Cô cắn môi, nước mắt bất ngờ rơi xuống.
“Tôi… tôi không cố ý làm hại bé. Tôi chỉ… cần một ít mẫu ADN…”
“ADN?!” – tôi gần như hét lên. – “Để làm gì?”
Cô ôm mặt, bật khóc.
“Nó… là con gái mà tôi đã bỏ rơi năm năm trước. Ngày tôi còn trẻ, ngu dại, không có khả năng nuôi, tôi đành giao con cho một gia đình xa lạ. Tôi cứ nghĩ mình quên được… Nhưng hôm đầu tiên gặp bé trong lớp, tôi đã biết. Khuôn mặt ấy… đôi mắt ấy… giống y như đứa trẻ mà tôi giao đi năm nào. Tôi không dám tin, nên tôi… nhổ tóc bé để xét nghiệm…”
Tôi đứng im. Không biết nên giận dữ hay hoang mang.
Cô nhìn tôi, ánh mắt vừa tuyệt vọng vừa cầu xin.
“Kết quả chưa về. Nhưng… nếu bé thật sự là con tôi… làm ơn… hãy cho tôi một cơ hội để được ở bên nó.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Cô nghĩ chuyện này đơn giản vậy sao? Tôi là mẹ hợp pháp của bé. Còn cô… là người đã bỏ rơi nó.”
Cô giáo quỵ xuống, đôi bàn tay run bần bật.
“Tôi biết… Tôi không mong cô tha thứ. Tôi chỉ muốn một lần… một lần được gọi nó là con…”
Không khí trong lớp học nghẹt lại. Con gái tôi vẫn hồn nhiên ngồi chơi với hộp bút, không biết bão tố đang cuộn quanh mình.
Tôi nhìn cô giáo. Một người mẹ đầy tội lỗi. Một người đàn bà đã đánh mất quá khứ… và đang cố níu lại hiện tại.
Nhưng tôi cũng là một người mẹ.
Và cuộc chiến giành một đứa trẻ… vừa mới bắt đầu.