Tôi từng nghĩ, trong hôn nhân, chỉ cần yêu nhau là đủ. Nhưng hóa ra, khi túi tiền trống rỗng, tình yêu cũng dễ bay hơi như khói.
Ba tháng trước, tôi bị cắt hợp đồng. Công ty thu hẹp nhân sự, tôi nằm trong danh sách đầu tiên. Tôi nói với chồng — anh Tuấn — mà lòng nghẹn lại:
“Em chỉ cần vài tháng thôi, sẽ tìm được việc mới.”
Anh không nói gì, chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt lạnh tanh.
Thời gian đầu, tôi cố gắng lạc quan. Tôi nấu ăn, dọn dẹp, gửi hồ sơ đi khắp nơi. Nhưng ngày qua ngày, mọi email phản hồi đều im bặt. Tôi dần cảm thấy vô dụng.
Tuấn thì khác. Anh đi làm về, chẳng còn nụ cười, chỉ có tiếng thở dài. Cơm tôi nấu, anh gắp qua loa rồi buông đũa:
“Cô rảnh thì tìm việc đi, tôi không thể nuôi cô ăn bám mãi được.”
Câu nói ấy cứa sâu hơn bất cứ nhát dao nào.
Tôi từng cùng anh trải qua những năm tháng chật vật, ăn mì tôm, thuê phòng trọ 15 mét vuông, cùng nhau mơ về một căn hộ nhỏ. Tôi từng tin, anh là người sẽ không bỏ rơi tôi dù trong nghèo khổ. Nhưng ba tháng thất nghiệp đủ để anh nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường.
Rồi một buổi tối, anh đặt trước mặt tôi một tờ giấy.
“Ký đi. Chúng ta ly hôn. Tôi mệt mỏi rồi.”
Tôi nhìn anh rất lâu, rồi cười nhạt:
“Ừ. Anh không muốn nuôi tôi, thì tôi tự nuôi mình.”
Tôi ký không run tay.
Tôi thu dọn ít đồ, về quê. Bố mẹ ngạc nhiên, hàng xóm xì xào, nhưng tôi mặc kệ. Tôi bắt đầu lại — mở một tiệm bánh nhỏ nhờ công thức học được thời rảnh rỗi. Không ngờ, bánh tôi làm ngon, bán chạy, rồi có người đặt sỉ. Dần dần, tôi mở được cửa hàng riêng.
Một năm sau, tôi gặp Huy — một người đàn ông hơn tôi vài tuổi, góa vợ, có một con trai nhỏ. Anh dịu dàng, hiểu chuyện, không quan tâm quá khứ của tôi. Khi cầu hôn, anh chỉ nói một câu khiến tôi bật khóc:
“Anh không cần em phải giỏi, chỉ cần em đừng tự thấy mình kém.”
Tôi lấy anh, một đám cưới nhỏ nhưng ấm áp. Tôi hạnh phúc thật sự — lần đầu sau nhiều năm.
Cho đến một hôm, khi tôi đang lau tủ kính trong tiệm bánh, có người gọi tên tôi.
Tôi quay lại — là Tuấn. Anh đứng đó, tiều tụy, quần áo nhăn nhúm, mắt hõm sâu.
Anh cười gượng:
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi khẽ gật:
“Anh đến mua bánh à?”
Anh im lặng một lúc, rồi nói nhỏ:
“Anh… bị công ty sa thải rồi. Cũng hơn nửa năm chưa tìm được việc. Giờ mới hiểu cảm giác của em ngày trước.”
Tôi nhìn anh, lòng không còn giận, chỉ thấy nhẹ tênh. Tôi gói cho anh một chiếc bánh, đặt vào tay anh:
“Không ai có thể nuôi ai mãi được đâu, Tuấn. Chỉ có thể cùng nhau cố gắng — hoặc mất nhau.”
Anh cúi đầu, cầm bánh đi. Bóng anh khuất dần ngoài ngõ, lặng lẽ, như một người từng đánh rơi cả bầu trời chỉ vì không chịu đợi một cơn mưa đi qua.
Còn tôi, đứng giữa căn bếp thơm mùi bơ sữa, khẽ mỉm cười.
Cuộc đời đôi khi rất công bằng — chỉ cần đủ lâu, nó sẽ cho ta thấy ai mới là kẻ thật sự “ăn bám” trong tình yêu.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load