Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày con gái tôi nói muốn cưới thằng Hưng – một cậu trai quê nghèo. Nghèo đến mức… tôi nghe mà nổi hết da gà.
Con gái tôi xinh đẹp, học giỏi, nhà lại khá giả. Tôi và chồng nhiều năm kinh doanh, tích lũy được gia sản không nhỏ, sống giữa thành phố lớn, quen cảnh đủ đầy.
Vậy mà nó lại chọn một cậu thanh niên chân đất mắt toét, nhà chỉ có vài sào ruộng.
Nhưng khổ nỗi, nó trót có bầu.
Tôi phản đối thì nó khóc lóc, năn nỉ:
– Con chỉ cần anh ấy thôi, mẹ đừng bắt con bỏ…
Chồng tôi thở dài. Cuối cùng, vì giữ thể diện gia đình và giữ lấy máu mủ, chúng tôi đành chấp nhận đám cưới.
Nhưng tôi không ngờ… đêm đưa dâu lại trở thành nỗi nhớ suốt đời.
Sính lễ… bốn con gà
Bố mẹ chú rể đi xe buýt lên thành phố, trên tay là cái lồng gà ọp ẹp. Đến nơi, họ mở ra bốn con gà trống lông lưa thưa, chẳng con nào ra hồn.
Làm của hồi môn.
Tôi chết lặng.
Người ta gả con gái cả mâm tráp đầy vàng bạc… Còn con tôi?
Bốn con gà.
Tôi không nói nổi một câu.
Vì tức.
Vì tủi.
Vì thương con.
Ngày đưa dâu, tôi và chồng không đi cùng. Không phải vì khinh thường, mà vì không dám nhìn cảnh tượng ấy.
Tôi cứ nghĩ đời con gái mình từ đó sẽ khổ.
Ba năm không về thăm
Tôi thú thật:
Tôi cố tình né tránh.
Tôi sợ nhìn thấy cảnh con mình sống chui rúc trong nhà quê nghèo nàn, con tôi thiếu thốn, cháu tôi không có những thứ cần thiết.
Tôi cứ nói “để khi nào rảnh mẹ xuống”, nhưng ba năm trôi qua, tôi đều bận… hoặc tôi cố tình bận.
Thỉnh thoảng con gái gọi điện nói:
– Con sống ổn lắm mẹ ạ.
Tôi lại càng nghĩ nó nói để tôi yên lòng.
Mãi đến hôm con bé gửi video cháu ngoại tập nói, tôi xúc động quá, liền bảo chồng:
– Hay là mai xuống thăm bất ngờ. Không báo trước để xem cuộc sống nó thật sự thế nào.
Chồng tôi gật đầu.
Tôi không biết quyết định ấy sẽ khiến tôi… sốc đến mức không thở nổi.
Khoảnh khắc cổng tự động mở ra
Chiếc xe của chúng tôi rẽ vào lối nhỏ. Hai bên là hàng cây cao vút, lá rụng phủ kín đường như trong resort. Tôi còn nghĩ: “Nhà ai giàu thế này lại xây ở quê?”
Rồi xe dừng trước một cánh cổng sắt to khủng khiếp, cao hơn cả đầu người.
Tôi hoang mang:
– Ủa… nhà nó đâu? Con bảo ở gần cánh đồng mà?
Chưa kịp hỏi thêm thì cổng tự động mở.
Ngay sau đó là cảnh tượng khiến tôi gần như bật khóc.
Một biệt thự 3 tầng khổng lồ hiện ra. Sân lát đá rộng mênh mông. Gara đỗ hai chiếc ô tô sang trọng. Sau nhà là dãy xưởng lớn, tiếng máy cưa, máy xẻ gỗ vọng ra.
Tôi há hốc miệng.
– Chắc… chắc chúng ta đi nhầm rồi ông ạ… – tôi run rẩy.
Nhưng đúng lúc đó, con gái tôi bế cháu chạy ra, miệng cười tươi:
– Mẹ ơi! Sao mẹ không báo trước?
Tôi chết đứng tại chỗ.
Đây… đúng là nhà con gái tôi?
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì chồng nó – thằng rể mà tôi từng nghĩ chỉ đáng bắt gà nuôi – bước ra. Nó mặc sơ mi trắng, quần tây, phong thái chẳng khác gì giám đốc.
Nó cúi chào:
– Con chào bố mẹ.
Tôi lắp bắp:
– Nhà… nhà này… là của ai?
Nó cười:
– Dạ… của gia đình con.
Sự thật: Họ giả nghèo
Sau khi vào nhà, uống chén nước thơm phức, tôi mới nghe được điều khiến mình nổi da gà:
Gia đình chồng con tôi sở hữu công ty gỗ lớn nhất vùng, có hàng trăm công nhân, doanh thu mỗi năm hàng chục tỷ. Nhưng họ sống giản dị, không thích phô trương.
Họ cố tình ăn mặc nghèo khổ trong ngày cưới, cố tình dọn về căn nhà cấp 4 cũ kỹ, cố tình đưa bốn con gà làm của hồi môn…
Tất cả chỉ để xem liệu con gái tôi – và cả chúng tôi – có coi trọng vật chất mà coi thường họ hay không.
Tôi ngồi im, tay run lẩy bẩy.
Chồng tôi thở ra, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Tôi thì chỉ thấy đau:
Đau vì ngày đó mình không đi đưa dâu.
Đau vì ba năm không thăm con cháu.
Đau vì nhìn người ta nghèo mà khinh.
Đau vì con gái một mình vượt qua tất cả.
Con gái tôi nắm tay tôi, cười hiền:
– Mẹ thấy chưa? Con ổn mà. Từ đầu đến cuối, con chỉ cần mẹ tin con thôi.
Nước mắt tôi rơi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu:
Giàu – nghèo đôi khi chỉ là cái vỏ.
Còn trái tim… mới là thứ đáng để trao con gái mình cho một người đàn ông.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load