Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại bị chính người đàn ông đầu ấp tay gối đuổi ra khỏi nhà – cùng với đứa con thơ đang còn ẵm ngửa.
Chiều hôm ấy, khi tôi vừa đón con về, cửa nhà đã mở toang. Trong phòng khách, chồng tôi ngồi cạnh một người phụ nữ lạ, khoảng chừng ba mươi, đang bế một bé gái nhỏ. Nhìn thấy tôi, cô ta tự nhiên nở nụ cười nhạt – cái kiểu cười vừa thách thức vừa thương hại.
– Cô dọn đồ đi, – chồng tôi nói, giọng lạnh tanh. – Từ giờ nhà này không còn chỗ cho mẹ con cô nữa.
Tôi chết lặng. Tim như có ai bóp nghẹt.
– Anh nói cái gì? Đây là nhà của chúng ta, là nơi tôi sinh con cho anh, là nơi mẹ anh từng ở!
– Nhà đứng tên tôi. Cô đi đi, đừng làm khó tôi nữa.
Tôi nhìn anh, nhìn đứa bé trong tay người đàn bà kia… Mọi thứ quay cuồng. Tôi run rẩy bế con, mở cửa bước ra giữa cơn mưa xối xả đang trút xuống.
Nhưng đúng lúc ấy, chồng tôi chạy theo, cầm trong tay mấy tờ tiền nhàu nhĩ.
– Em cầm lấy 5 triệu này, lo cho con. Anh… anh không còn cách nào khác mới phải làm vậy. Một tuần nữa, em hãy quay về. Cứ tin anh.
Tôi nhìn anh, nước mưa hòa lẫn nước mắt. Tin ư? Tin cái người vừa đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà vì nhân tình? Tôi cười cay đắng, giật lấy số tiền – chẳng phải vì tin, mà vì đứa con tôi cần sữa để sống.
Suốt bảy ngày, tôi và con ở trọ trong một căn phòng ẩm thấp. Mỗi đêm, tiếng mưa gõ lộp độp lên mái tôn, nhắc tôi nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của chồng, nụ cười khẩy của cô nhân tình. “Bảy ngày quay lại”, anh nói như đùa. Quay lại để làm gì? Để nhìn họ hạnh phúc trong căn nhà từng là của mình sao?
Thế nhưng ngày thứ bảy, tôi vẫn quay lại.
Một phần vì tò mò, một phần vì quên mất con gấu bông nhỏ – món đồ con trai tôi không ngủ nếu thiếu nó.
Căn nhà quen thuộc đứng đó, cửa khép hờ. Tôi hít sâu, đẩy nhẹ bước vào. Và… tiếng khóc nức nở vang lên từ trong phòng khách.
Cô nhân tình quỳ dưới sàn, tóc rối bù, mặt tái mét.
– Anh ơi, em xin anh tha cho em, em chỉ muốn có chỗ nương thân, em sai rồi!
Còn chồng tôi, mặt lạnh như băng, ném tập hồ sơ xuống bàn:
– Cô dám lừa tôi à? Đứa bé không phải con tôi, phải không?
Cô ta khóc ròng, vừa gật đầu vừa nói trong nghẹn ngào:
– Vâng, con bé là con riêng của em. Em chỉ… muốn được anh thương, được ở trong ngôi nhà này một thời gian. Em xin lỗi…
Tôi đứng chết trân ở cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi vừa đau vừa hả hê.
Chồng tôi quay lại, thấy tôi, mắt anh thoáng sững. Rồi anh bước đến, giọng trầm lại:
– Anh biết em sẽ quay lại. Xin lỗi… nhưng anh phải làm vậy để vạch mặt cô ta. Anh không muốn em bị kéo vào chuyện bẩn thỉu này.
Cô thư ký cũ ôm mặt chạy ra khỏi nhà, bỏ lại đứa bé khóc thét.
Tôi nhìn chồng, bao nhiêu nỗi hờn tủi, nhục nhã suốt bảy ngày qua trào dâng, nhưng không hiểu sao… nước mắt vẫn rơi.
Anh nắm lấy tay tôi, nói khẽ:
– Giờ thì em có thể trở lại ngôi nhà của mình rồi.
Tôi nhìn căn nhà – nơi từng có tiếng cười của con, mùi canh mẹ nấu, những buổi tối chờ anh về…
Có thể quay lại, nhưng tôi biết, không bao giờ mọi thứ còn như cũ.
Bảy ngày mưa ấy đã dạy tôi một điều:
Có những vết thương, không thể lành bằng lời xin lỗi.
Và có những người phụ nữ, chỉ khi bước ra khỏi bão, mới thật sự biết mình mạnh mẽ đến nhường nào.CÂU CHUYỆN HƯ CẤU VIẾT BỞI AI
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load