Ngày mẹ tôi nhập viện, trời mưa tầm tã. Tôi đang ở công ty thì nhận được điện thoại từ chị dâu, giọng chị run run:
“Em ơi, bác sĩ bảo phải làm thêm xét nghiệm, tạm ứng thêm tiền viện phí nữa. Mẹ yếu lắm rồi…”
Tôi tắt máy, không nghĩ ngợi gì, chuyển ngay 20 triệu cho chị. Tôi không có nhiều, nhưng đó là toàn bộ khoản tiết kiệm mấy tháng nay tôi dành để gửi về quê lo thuốc men cho mẹ.
Tôi không biết rằng tin nhắn chuyển khoản ấy – bằng một cách nào đó – lại đến tai mẹ chồng.
Tối hôm ấy, khi tôi vừa đi làm về, chưa kịp ăn cơm, bà gọi tôi lên phòng khách. Giọng bà lạnh như băng:
“Tôi nghe nói cô gửi về cho mẹ đẻ 20 triệu à?”
Tôi khựng lại.
“Dạ, mẹ tôi đang nằm viện, con chỉ—”
Bà đập mạnh chiếc điều khiển TV xuống bàn:
“Cô có biết nhà này đang phải lo bao nhiêu thứ không? Con tôi làm còng lưng trả nợ, cô không làm ra bao nhiêu, lại còn vung tiền cho nhà ngoại. Ăn bám mà còn tiêu hoang, cô định bòn rút của nhà này đến bao giờ?”
Mọi lời tôi muốn nói nghẹn lại trong cổ. Tôi chỉ đứng im, cúi đầu. Trong tim, vừa có tủi hổ, vừa có tức giận.
Tôi làm việc cả ngày, đóng góp mọi chi tiêu trong nhà, không hề xin xỏ ai. Nhưng giờ, chỉ một chuyển khoản giúp mẹ ruột mình — tôi bị gọi là ăn bám.
Tối đó, chồng tôi đi làm về, tôi kể. Anh im lặng một lúc lâu, rồi chỉ nói:
“Thôi, em đừng để mẹ buồn. Bà nói vậy vì thương anh.”
Tôi cười nhạt.
“Còn ai thương tôi không?”
Đêm ấy, tôi nằm quay lưng lại anh. Nước mắt thấm ướt gối.
Tôi không trách anh hoàn toàn — nhưng tôi biết, khi một người đàn bà bị xem nhẹ trong chính ngôi nhà mình sống, thì cô ấy đã bắt đầu mất dần chỗ đứng ở đó.
Vài ngày sau, mẹ tôi xuất viện. Tôi về quê chăm bà. Khi đang dọn giường, chị dâu kéo tôi ra ngoài, dúi vào tay tôi một xấp tiền.
“Cái này… chị gửi lại em. Mẹ bảo không cần tiền viện phí nữa, vì bệnh viện đã được… mẹ chồng em đóng giúp.”
Tôi sững sờ.
“Mẹ chồng em á?”
Chị gật đầu, nói nhỏ:
“Bà về quê hôm qua. Tới thăm mẹ em, ở lại cả buổi. Lúc về bà gửi lại 20 triệu, bảo ‘tiền con bé gửi, tôi gửi lại, coi như mẹ tôi mượn tạm.’”
Tôi đứng chết lặng.
Tối ấy về nhà, tôi gặp bà đang cắm nồi cơm điện. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt bà nhìn tôi thoáng chốc rồi lảng đi.
Tôi khẽ nói:
“Con cảm ơn mẹ đã về thăm mẹ con.”
Bà không đáp, chỉ nói một câu rất khẽ, gần như sợ ai nghe thấy:
“Tôi… cũng là mẹ. Chỉ là… sợ mất con trai quá nên… nói nặng lời.”
Tôi không biết nên khóc hay nên cười. Nhưng đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy bà gắp cho tôi một miếng cá, khẽ bảo:
“Ăn đi, con.”
Cũng là hai chữ “mẹ”,
Nhưng phải đi qua cả một trận giông lòng, tôi mới hiểu được — đôi khi, sự cay nghiệt chỉ là một lớp vỏ cứng để che giấu nỗi sợ mất yêu thương của người đàn bà khác.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load